Có thể đánh bài đổi thẻ trên iphone và đi khoe khoang

Tuổi thơ, tôi cứ vô tâm nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc khi có nhà to hơn, rộng rãi hơn. Lúc đó tôi có thể vênh mặt lên mà tự hào với con bé hàng xóm, có thể đánh bài đổi thẻ trên iphone và  đi khoe khoang khắp nơi. Đáng tiếc, thực tại đã thay thế cho mộng ảo giá như ấy, nhà tôi – một căn nhà bình thường, chẳng to như tôi muốn, chẳng lớn nhất làng, và so với nhà con bé đó, nhà tôi cũng chẳng là gì.

anh-lan-39-7

Bố mẹ tôi chỉ là những người nông dân vất vả một nắng hai sương trên cánh đồng làng, ráng cúi mình xuống cho cây lúa lớn lên. Tôi  đánh bài đổi thẻ cào trên điện thoại và tự ti về nhà của mình, tôi coi khinh cả công sức và sự dỗ dành, khi tôi đòi bố mẹ xây một căn nhà to hơn, mát hơn mà không thành. Tôi từng xem thường bao giọt mồ hôi lăn rơi trên gò mà nay đã mang nhiều nếp nhăn vì mưa nắng khắc nghiệt của nhân gian tồn tại trên gương mặt khắc khổ của cha, và coi khinh cả tình thương mái nhà, những bữa cơm mà mẹ chắt chiu dành dụm để làm sao anh em tôi có thịt, cá trứng, sữa đầy đủ. Thực ra, mái nhà đó tuy không rộng, nhưng nó đủ chỗ cho bốn thành viên nhà chúng tôi ở cùng nhau, đù chỗ cho những cuộc vật lộn đánh nhau của anh em chúng tôi, đủ chỗ để chứa đựng ấm áp mùa đông, đủ chứa gió mát mùa hè, và đủ chứa tình thương của bố mẹ.

Có thể đánh bài đổi thẻ trên iphone và  đi khoe khoang

Đúng thật là tuổi thơ. Điều tôi đánh bài game online và  bằng lòng nhất về tuổi thơ, có lẽ là những trò chơi dân gian, sự gần gũi gắn bó của những đứa trẻ. Chứ không như bây giờ, tuổi thơ của những đứa nhỏ sống thời hiện đại. Sự gắn bó, đoàn kết thân tình giữa người với người cứ thế lả lơi dần đi. Khi mà đi chơi với nhau, nhưng tay đứa nào cũng cầm cái điện thoại “check in” này nọ cá nhân, cắm mặt vào nó mà chẳng ai nhìn ai,…

anh-lan-39-8

Cuộc đời ném những tin yêu nơi ta vào mấy guồng hối hả khiến cho cái tình đôi khi là phù phiếm. Tôi vẫn còn nhớ âm thanh những bước chân hôm qua, trái tim vẫn cần em ngay trong chính những khoảnh khắc ấy. Tôi  đánh bài đổi tiền và giữ những chênh vênh này cho niềm tin mình khỏi lao đao để chờ một ngày mai mùa sống lại. Ngày gặp em, tôi sẽ kể cho em nghe trong một chiều lặng lẽ buồn, có những cặp mắt biết cười và những mùa leo lét sáng.

Add Comment